Tai nạn nghề nghiệp
Anh lại
xuất hiện trên sân khấu truyền hình. Anh là người nghệ sĩ quen thuộc thường
được đóng vai lãnh tụ trên phim và trên sân khấu trong các dịp kỷ niệm. Trên
sân khấu, anh rất thành công. Anh trở thành người duy nhất trên thế giới này
độc quyền vai diễn ấy. Dạo này, anh già hơn, mặt béo tròn, vẫn chòm râu dài với
hóa trang kiểu tuồng chèo làm biến dạng khuôn mặt quen thuộc của nhân vật.
Tự nhiên
tôi nhớ lại đã đọc ở đâu đó một bài viết về nỗi chua chát đằng sau vai diễn của
anh. Chuyện là: Mỗi lần kết thúc buổi diễn, phông màn khép lại, đoàn diễn viên
dàn hàng đón nhận hoa và bắt tay của các đại biểu. Cũng như mọi người, anh khom
lưng, hai tay lắc lắc, miệng cười tươi, đầu gật gật... hết người nọ đến người
kia. Lúc vào cánh gà, phụ trách đoàn mắng anh: Anh nên nhớ trên sân khấu, anh
đang là lãnh tụ. Anh khúm núm quá như vậy làm mất uy tín lãnh đạo, suy giảm
lòng kính trọng của quần chúng...
Lần
khác, rút kinh nghiệm, anh đứng ưỡn ngực oai vệ, tay trái đặt sau lưng, tay
phải đưa ra hờ hững chạm nhẹ những cái bắt tay, mặt không biểu cảm. Lúc diễn
sâu hơn, anh còn vỗ vai Chủ tịch, xoa đầu Bí thư, miệng nói: Tốt, tốt!!! Khi
họp đoàn, người ta lại chất vấn anh: Anh là diễn viên, chứ anh chưa phải là
lãnh tụ nhé! Anh có biết anh được ai bắt tay không? Mà anh vênh vênh, váo
váo... Anh nhạo báng khán giả, anh khinh thường tổ chức...
Anh chỉ biết vò đầu bứt tai mà kêu lên: Giời ơi!!!
(Nhặt trên facebook ngày 20/5/2017)

Nhận xét
Đăng nhận xét