Bài đăng

Cồn Cỏ - Điểm hẹn của những người bạn Trỗi

Hình ảnh
  Lời mời từ miền Trung của Nguyễn Kim Phú đã nhanh chóng trở thành một cuộc hội ngộ đầy hấp dẫn đối với các cựu học sinh Trường Nguyễn Văn Trỗi trên khắp mọi miền đất nước. Ngay từ những ngày đầu phát động, thông tin về chuyến đi đã lan truyền qua điện thoại, thư điện tử và các nhóm liên lạc của bạn bè. Người này rủ người kia, người nọ gọi người kia, khiến danh sách tham gia ngày một dài thêm.

Chuyến “Nam du”

Hình ảnh
  Phần đất phía Nam của Tổ quốc, nơi trước đây thường được gọi là Đồng bằng Nam Bộ hay Đồng bằng sông Cửu Long, từ lâu đã là niềm ao ước được đặt chân tới của biết bao người Việt Nam, trong đó có tôi. Đó là vùng đất gắn liền với những dòng sông mênh mông, những cánh đồng lúa bạt ngàn, những vườn cây trái sum suê và con người chân chất, hào sảng. Sau này, người ta quen gọi ngắn gọn hơn là miền Tây. Cái tên giản dị ấy lại gợi lên biết bao hình ảnh thân thương và hấp dẫn đối với những người sống ở miền Bắc như chúng tôi.

Chuyến đi Mỹ đầu tiên

Hình ảnh
  Sau vài năm nghỉ hưu, tôi đã có dịp thực hiện một số chuyến đi trong nước cũng như nước ngoài. Có chuyến chỉ vài ngày, có chuyến kéo dài hàng tuần; khi thì đi theo đoàn du lịch trọn gói, lúc lại tự mình lên kế hoạch và sắp xếp mọi thứ. Mỗi chuyến đi đều mang đến những trải nghiệm mới mẻ, nhưng chuyến đi để lại nhiều dấu ấn nhất có lẽ là lần đầu tiên đặt chân đến nước Mỹ vào năm 2013.

Đi chơi Lào

Hình ảnh
  Sau khi tổ chức thành công chuyến xuyên Việt đầu tiên, chúng tôi cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Có lẽ chính những trải nghiệm trên đường, những lần tự mình giải quyết các tình huống phát sinh và cảm giác tự do của những ngày “sểnh nhà ra thất nghiệp” đã tiếp thêm động lực để cả nhóm nghĩ tới một hành trình mới. Lần này, điểm đến được lựa chọn là nước bạn Lào – quốc gia láng giềng có đường biên giới dài gắn bó với Việt Nam từ miền núi Tây Bắc cho đến khu vực Tây Nguyên.

Lên đỉnh mái nhà Việt Nam

Hình ảnh
  Đang tất bật chuẩn bị cho chuyến đi xuyên Việt lần thứ nhất, tôi bất ngờ nhận được cuộc điện thoại của một người bạn thân. Qua giọng nói hồ hởi của anh, tôi đoán chắc hẳn có chuyện gì thú vị. Quả thật, anh báo tin sẽ đưa vợ từ miền Nam ra Hà Nội sớm hơn dự kiến vài ngày. Ban đầu tôi nghĩ anh cẩn thận, muốn có thêm thời gian nghỉ ngơi và chuẩn bị trước khi bắt đầu hành trình dài xuyên dải đất hình chữ S. Nhưng hóa ra tôi đã đoán sai. Điều anh mong muốn là tranh thủ khoảng thời gian trống ấy để thực hiện một chuyến du lịch ngắn ngày, vừa thay đổi không khí vừa khám phá thêm một vùng đất mới trước khi chính thức lên đường.

Chuyến xuất ngoại đầu tiên

Hình ảnh
  Lại nói chuyện thực hiện kế hoạch nghỉ ngơi sau khi về hưu vậy. Ngay sau khi nhận sổ hưu, tôi gần như lập tức nghĩ đến chuyện đi đây đi đó. Hơn ba mươi năm đi làm, quanh quẩn với công việc, cơ quan, gia đình, những chuyến công tác ngắn ngày trong nước, tôi luôn tự nhủ rằng khi nào nghỉ hưu sẽ dành thời gian để khám phá những nơi mình chưa từng đặt chân tới. Thế là chẳng chần chừ lâu, tôi đến làm hộ chiếu tại số 89 phố Trần Hưng Đạo, nơi chỉ cách nhà vài phút đi bộ. Cầm cuốn hộ chiếu mới tinh trên tay, tôi thấy háo hức chẳng khác gì một cậu học sinh vừa được nhận phần thưởng cuối năm.

Thời ăn chơi

Hình ảnh
  Hưu rồi, còn việc gì nữa mà phải lo. Không phải thức khuya dậy sớm nghe tiếng chuông báo thức réo vang mỗi sáng. Không phải tất bật chuẩn bị quần áo, cơm nước rồi vội vã lao ra đường giữa dòng xe cộ đông nghịt. Không phải lo những cuộc họp bất ngờ, những báo cáo gấp gáp hay những công việc phát sinh khiến đầu óc luôn trong tình trạng căng như dây đàn. Sau mấy chục năm làm việc, cuối cùng cũng đến ngày được chính thức nghỉ ngơi.