Bước qua cổng Parabol
Tháng 5/1970, Trường Nguyễn Văn Trỗi giải tán, tôi đã học xong lớp 9 phổ thông (hệ 10 năm). Về nhà, chúng tôi được giới thiệu xin học ở các trường phổ thông cấp Ba. Theo bạn bè, tôi xin vào học trường Phổ thông cấp III Chu Văn An, song có lẽ do tôi ở Khu Hoàn Kiếm nên được chuyển về học ở trường cấp III Nguyễn Trãi (ở phố Giang Văn Minh hiện nay – đối diện với Bộ Tư lệnh Thông tin liên lạc).
Vì một thời gian ngắn ngủi, với tính
tình nhút nhát nên tôi cũng ít giao du với các bạn cùng lớp và cũng có rất ít
kỷ niệm trong thời gian này. Tôi chỉ nhớ có mấy điểm ấn tượng: thầy dạy Văn
chúng tôi tên là thầy Văn Tâm – ông luôn ăn mặc chải chuốt khi đứng lớp, quần
áo lịch sự mặc dù không mới. Nghe nói ông cũng có dính dáng tới vụ Nhân Văn
Giai phẩm… Nhưng cái chính là tôi học văn dốt, hình như cuối năm có 3,5 điểm
trung bình môn này. Cô dạy sinh vật có khuôn mặt tròn, không ưa nhìn lắm. Cái miệng cô khi nói trông như đang
đùn cơm ra khi ăn vì đôi môi dày và cái miệng rộng. Tôi nhớ nhất câu nói khi cô
giảng: “…con người biết ăn thịt chín và nhiều thức ăn ngon nên dần đẹp ra…” và
nghĩ “Thế mà cô mãi không đẹp ra?”. Còn cô giáo chủ nhiệm lớp tên là cô Mận –
dạy môn Lịch sử. Cô có vẻ quý mến bọn học sinh trường Trỗi chúng tôi (vì cô
cũng có thằng con học ở Trỗi). Tôi nhớ có lần đi lao động giúp dân ở Mễ Trì,
tức là về nông thôn, ở nhà dân và hàng ngày đi lao động giúp dân, chúng tôi
được cô giao một nhiệm vụ gì đó rất bí mật: có thì thào bàn tán và theo dõi…
Cùng học lớp 10 ở trường Nguyễn Trãi có bạn Đỗ Việt Dũng và Nguyễn Lương Ngọc.
Dạo ấy, tôi hay qua lại đi chơi với các bạn. Các bạn đều ở phố Lý
Sau khi học xong lớp 10, thời ấy đương
nhiên là thi vào Đại học. Tôi thi vào ngành kỹ thuật và kết quả là được vào Đại
học Bách khoa Hà Nội và học Khoa Chế tạo máy (cơ khí). Năm ấy, thí sinh thi vào
Bách khoa thì ký hiệu số báo danh có chữ C ở đầu.
Đoạn này thì kể ra cũng bình thường thôi
nếu như không có một sự việc khá phức tạp với tôi. Số là tôi chờ kết quả thi
đại học mãi không thấy tin tức. Bọn bạn thì đã đâu vào đấy cả, mình chờ chưa có
giấy báo. Mẹ tôi cũng sốt ruột nhờ ông Chu Phác hỏi. Những năm cha tôi đi B có
nhờ ông Chu Phác, với danh nghĩa cá nhân, qua lại giúp đỡ gia đình. Ông Chu
Phác lúc đó là thư ký riêng cho ông Vương Thừa Vũ, rồi làm thư ký cho cha tôi
từ lúc ở Nam Định. Khi cha tôi đi B, ông là người thường xuyên qua lại thăm
hỏi, chuyển thư quà, tiền của cơ quan gửi cho bà nội tôi ở quê và cho mẹ tôi để
nuôi chúng tôi ăn học. Ông Chu Phác đi hỏi Bộ Đại học thì được biết: Tôi đã đạt
điểm đỗ vào Đại học Bách khoa Hà Nội (tổng số 17,5 điểm trên điểm chuẩn là 15),
nhưng vì có đơn tố cáo: những năm ở Nam Định, tôi đã từng tham gia đảng cướp
“Rồng Xanh”… nên nhà trường phải để lại chưa thông báo. Ở đây nói thêm : cuối
những năm 1950 và đầu những năm 1960 ở Nam Định có một đám cướp có tổ chức tên
là “Rồng Xanh” từng gây ra những vụ cướp của giết người nghiêm trọng. Khi đó,
tôi mới khoảng 8, 9 tuổi – tuổi này làm cướp làm sao được? Tất nhiên ông Chu
Phác sẽ chất vấn câu này và sau đó tôi nhanh chóng được gọi tập trung vào
trường. Ngay khi vào trường – ngày 30/9/1971 là hạn cuối cùng nhập học cho sinh
viên – ông Khôi, giáo vụ của Khoa có ghi vào danh sách nhập học và yêu cầu tôi
xác nhận là có mặt từ ngày 15/9 và giải thích là như vậy sẽ được nhận trợ cấp
cả tháng 9. Thế này thì ai mà chả thích, tôi cũng dễ dàng chấp nhận mà không hề
thắc mắc.

Thi thoảng cũng trồng hoa như ai (Hà Đông, 1974)
Bước qua cổng trường có hình đường cong
Parabol, tôi cũng bỡ ngỡ lắm, chả khác gì mấy anh “nhà quê ra tỉnh”. Thực chất
thì tôi là anh nhà quê 100%, mà không phải một quê, nhiều quê là đằng khác. Nhỏ
thì ở
![]() |
| Năm 1974 – trở về Hà Nội học tiếp |


Nhận xét
Đăng nhận xét