Một lần đi lĩnh lương
Các ông các bà lĩnh lương chưa? Lĩnh rồi, ngồi nghe kể chuyện:
Sáng nay nhìn trời, tôi
nhớ tới mấy câu của cụ Nguyễn Công Hoan:
Gió.
Mưa.
Não nùng.
Nhưng với ngày
hôm nay của tôi thì... không đúng! Hôm nay tôi được đi lĩnh lương. Mọi khi
thì vợ đi, nhưng hôm nay lại giao cho tôi. Đang phân vân tính toán nên bước chân nào trước ra cửa cho gặp may mắn thì tiếng vợ với theo: Đợt vét chắc cũng vắng lắm! Đúng thật, mọi tháng
vợ chỉ đi có một loáng đã về, có khi còn nhanh hơn đi chợ. Thế lại càng
yên tâm ra đi.
Thong thả cuốc bộ thể dục lên trụ sở phường, vừa đi vừa ngắm mưa bay,
lãng mạn phết. Thầm nghĩ: Vợ tâm lý thật để cho chồng tận tay đếm tiền Tết
Tới chỗ phát lương
thì... choáng! Từ xa đã thấy đông nghịt những người là người. Gần như các cụ ông, cụ bà tóc bạc, da nhăn nheo hôm nay tập trung hết ở đây. Người ngồi ghế, người đứng xa hút thuốc, còn phần lớn thì quây vòng trong vòng ngoài sát bàn phát lương. Thì
ra hôm nay lại là ngày phát lương chính thức cho tất cả người hưu trí của phường (chứ không phải ngày “vét” như mọi tháng). Không những thế mà còn
phát luôn hai tháng lương liền. Không đông mới là lạ!
Tôi cũng chen
vào xếp cái bìa lĩnh lương hưu lên đống giấy đủ loại, đang ngày một dày thêm. Quay ra, chọn một chỗ đứng dễ quan
sát nhất bàn phát tiền và nhất cử nhất động của con bé thủ quỹ xinh đẹp.
Mỗi khi
cái miệng xinh xinh kia xướng đến tên ai
thì người đó len vào bàn để ký sổ và nhận tiền. Chuyện tưởng nhanh, vậy mà không phải vậy.
Một ông ngồi sát
bàn phát tiền, hai tay ôm lấy mép bàn, không rời. Con bé nhẹ nhàng:
Ông ơi, ông ra ngoài chờ để cháu phát cho bà này đã. Khi
nào gọi đến ông thì ông hẵng vào. Ông hả hả mấy tiếng rồi nói oang oang: Nhưng mà tôi điếc, sợ gọi tên
không nghe thấy. Và rồi vẫn tư thế ấy, ông chẳng có ý định rời khỏi chỗ.
Bỗng một bà hớt hải chen
vào chìa cái bìa kẹp nắm tiền rối tung, lộn xộn, miệng phân trần: Sao bảo lĩnh hai tháng mà không nhân hai à? Hay máy tính nhầm! Con
bé đang đếm tiền trả cho ông cụ, phải quay ra giải thích một hồi về cái số tiền bà đã nhận ấy là đã nhân hai rồi! Bà lại nhẩm nhẩm, đếm đếm đến vài phút mới à ừ quay đi.
Trong khi đó, ông cụ đang nhận lương, trải từng tờ bạc ra đếm đi đếm lại hai ba
lần, tay trái gấp nắm tiền đút vào túi phải rồi thì tay phải lại rút cục tiền bên túi trái ra đếm lại... Thỉnh thoảng ông
còn đưa tập tiền con bé thủ quỹ nói gì đó. Con bé lại bỏ cây bút xuống, rút ra từng tờ bạc một, đếm trước mặt ông cụ. Cứ thế, cứ thế... hơn 10 phút sau ông cụ mới chịu đứng dậy, trông
vô cùng hoàn cảnh.
Một bà ra đến cửa nhìn
trời, lại hớt hải chen vào, miệng nói, tay khua dưới gầm bàn...
Thì ra bà ấy lĩnh lương xong quên mất cái nón để dưới gầm bàn. Cũng làm lộn xộn lên một phút xung quanh bàn phát tiền.
Tôi ước chừng có lẽ cũng sắp đến lượt rồi vì đã ngắm con bé
hơn một tiếng. Hết đứng lại đi, hết dựa lại vươn vai thể dục, mót các kiểu chả dám đi. Lúc này có một ông tóc đen nhánh, đang ngồi rất nghiêm chỉnh, thậm chí còn chỉnh sửa lại vị trí của cái ghế cho cân xứng, đối diện thẳng vào con bé, mắt nhìn không chớp. Hai tay ông nhẹ nhàng rút cuốn sổ tay bìa màu đỏ mà trước đó đặt vào để xếp hàng. Thay vào đó ông lôi trong túi ngực ra một tập dày những bìa lương hưu lên
bàn. Thì ra ông là người đi lĩnh lương đại diện cho cả xóm. Tất cả đám đông xôn xao lên rồi thở dài, chăm chú theo dõi từng động tác của ông ta. Ông khoan thai từng bước: nhận tiền, đếm tiền, bó tiền thành
cuộn tròn, quấn dây chun, kẹp miếng giấy nhỏ ghi con số tiền và đút vào hai túi áo. Ôi chao, nhìn những động tác của ông ta
mà tôi hoàn toàn... não nùng.
Ra khỏi trụ sở phường mà
tay chân rời rã. Về đến nhà chán chả thèm ăn cơm.
(Nhặt từ facebook ngày 10/01/2017)

Nhận xét
Đăng nhận xét