Những ngày ở Quế Lâm
Đầu năm 1967, chúng tôi được về Hà Nội nghỉ vài ngày vào dịp Tết Nguyên đán. Sau đó chúng tôi tập trung tại một trường học gần ga Hàng Cỏ. Buổi tối, chúng tôi được đưa lên tầu hỏa và chạy lên phía Bắc. Được biết là phải đi xa và không hẹn ngày trở lại, nên tôi bỗng xao xuyến lạ, nỗi thương mẹ, nhớ các em trào dâng khi đã ngồi im trên toa tàu hỏa tối om. Tầu chạy qua gác chắn tầu phố Nguyễn Thái Học, Điện Biên Phủ, rồi qua Trần Phú, qua khung cửa sổ, có nhiều bà mẹ sau khi đưa con ra ga, chờ đợi để vẫy con lần cuối. Tôi chứng kiến những cảnh đó mà nước mắt cứ trào ra, phần buồn, phần tủi thân vì đêm đó mẹ tôi chỉ đưa tôi đến chỗ tập trung rồi tất tả quay lại cơ quan làm việc.
Sáng hôm sau, chúng tôi được chuyển sang tàu hỏa Trung
Quốc. Lên tàu Trung Quốc chúng
tôi được nằm gường có đệm, vải ga trắng muốt và thơm phức. Nhớ nhất là được
phát mấy quả táo Tầu nho nhỏ nhưng ăn rất ngọt và thơm. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ
cảm giác này mặc dù đã ăn đủ loại táo Mỹ, Nhật… tại ngay đất nước của họ. Tầu
chạy miết, tới sáng hôm sau mới đến Quế Lâm. Các bạn Trung Quốc đã đón tiếp
chúng tôi thân mật như trong gia đình. Về khoản này người Trung Quốc thể hiện
giỏi nhất thế giới. Sau đó, chúng tôi được đưa về một khu trường học bên cạnh
dòng Ly Giang. Nhà trường có tên là Y Trung – trường Trung học số 1 Quế Lâm,
một ngôi trường cũ giống như những ngôi nhà dân cư bình thường lâu đời ở Trung
Quốc. Các dãy nhà một tầng xây gạch, mái ngói vẩy cá màu xám, sắp xếp ngay ngắn
thành hàng lối. Lớp chúng tôi được xếp vào một dãy nhà chạy dọc theo con đường
chính dẫn từ cổng vào, qua nhà ăn và đi thẳng đến nhà Hiệu bộ - một ngôi nhà 2
tầng nhỏ - trông thẳng ra sân vận động. Tôi nhớ bên cạnh nhà hiệu bộ có cái ao
và trên mặt ao có một cái nhà vệ sinh – đúng kiểu “cầu tõm”. Tôi cũng từng ra
đó “thả bom” mấy lần. Sau những lần đó, có thêm kinh nghiệm: Nếu không nhanh
nhổm lên dễ bị nước dưới ao bắn vào người.
Nhà ăn là một hội trường lớn, ngày thường
là nơi chúng tôi tập trung các bữa ăn. Còn buổi tối, thỉnh thoảng nhà trường tổ
chức chiếu phim hay biểu diễn văn nghệ ở đây. Sang đây, nhà trường đem theo đầy
đủ các bộ phận: Ban Giám hiệu, giáo viên, quản lý học viên, quân y… cho đến anh
nuôi. Thời gian ở đây chúng tôi ăn cơm như ở Việt
Một lần dạo chơi công viên Thất Tinh – bên
núi Lạc Đà
Chiều chiều, hết giờ học chúng tôi ra sân
vận động của trường để chơi thể thao. Khoái nhất là có trò chơi làm tầu lượn và
đem ra sân này thả. Đồ chơi là các mảnh gỗ đã chế tạo sẵn, chỉ việc lắp ghép
theo sơ đồ và dùng keo dán lại. Lưu ý chỗ dán hai cái cánh là quyết định nhất (bay hay không bay được) và khó làm nhất.
Khi khô keo, tàu lượn được phóng thử bằng tay, nếu bay cân và hạ từ từ là được.
Trong bộ đồ có sợi dây cao su mềm, mắc tàu lượn vào một đầu dây và kéo mạnh rồi
thả nhanh tay như kiểu bắn của súng cao su. Tầu lượn lao vút lên trời, khi hết
đà nó từ từ lượn vài vòng rồi hạ cánh. Nếu tiếp đất tốt, tầu lượn có thể chơi
vài lần. Nhưng thường thì khi hạ cánh, tầu lượn hay va cánh vào nền đất, vào cây,
vào đá… nên gãy tan tành. Khi đó, muốn chơi tiếp, phải dán lại. Cũng có khi sau
khi được phóng đi, tầu lượn bổ nhào luôn và vỡ vụn.
Mùa hè đầu tiên, chúng tôi ra sông Ly chơi.
Dòng nước sông Ly mùa này trong vắt, có thể nhìn thấy rong rêu dưới đáy. Nhiều
lần cao hứng, chúng tôi còn nhảy xuống bơi lội qua sông sang những vườn trái
cây ở giữa sông hoặc tận bờ bên kia. Một lần, tôi đang vượt sông thì bị dòng
nước vừa lạnh vừa chảy xiết cuốn đi, hai chân bị chuột rút cứng đơ. Trong lúc
chìm dần, tôi còn nhìn thấy khuôn mặt một ông già ngó xuống qua thành chiếc
thuyền ngược dòng, chỉ nhìn mà không hành động gì… May sao, lúc đó bạn Việt
Hùng “đỉa” đỡ tôi đưa vào bờ. Thế là thoát chết! Sau này tôi mới được giải
thích là khi thấy người sắp chết đuối, dân thuyền chài không bao giờ cứu!
Chúng tôi ở ngay trung tâm thành phố Quế
Lâm. Từ trường
ra công viên Thất tinh gần 1 km, nhưng chúng tôi không được tự do đi chơi. Ngày chủ nhật, ngày nghỉ mới được ra phố
mà phải đi thành nhóm, có giáo viên đi kèm. Mỗi lần được đi chơi thì thích lắm.
Nào là thăm các hang động ở Quế Lâm – thành phố du lịch nổi tiếng có nhiều hang
động. Khi xuống động Thất Tinh phải mặc áo bông. Suốt chiều dài của động là rất
nhiều phong cảnh được chiếu đèn màu rực rỡ. Ra bách hóa Đại Lầu, ngắm những
hàng hóa phong phú về hình thức và màu sắc sặc sỡ vui mắt. Đi thuyền trên sông
Ly, ngắm núi non, xem chim cốc bắt cá của thuyền chài… Nhưng thích nhất là
những lần đi chơi tự do.
Trên dòng sông Ly năm 2010
Có lần chúng tôi ra sông Ly tắm và đi xa
lắm mãi vùng ngoại thành nơi những vườn cây ăn quả, nhiều nhất là cam, quýt, đào,…
thật thú vị cái cảnh một mình giữa thiên nhiên bao la, muốn ăn là… vặt. Tôi
tham gia mấy vụ rất tích cực, khi thì bẻ
cam, lúc thì hái đào,…. Có một buổi tối,
chui vào một nhà dân ở ngay cổng trường hái một chậu thau to đầy quýt. Mang về
giấu vào tủ dưới gầm gường tầng dưới, leo lên tầng trên đi ngủ. Mùi hăng hắc
của quýt xanh nhanh chóng lan ra khắp phòng ngủ. Thế là bị phát hiện! Một lần
theo bạn bè “đi tuần” vào buổi đêm, băng qua nhiều vườn rau, nhưng vì tối chẳng
biết phương hướng đâu mà lần. Đi mãi lọt vào khu vườn cây bò sát mặt đất, có
mấy quả tròn tròn nằm trên mặt đất. Một bạn nhanh tay vặt một quả, đập vỡ đôi
và reo lên: Dưa, dưa chúng mày ơi!... Khi một bạn khác phát hiện không phải dưa
mà là bí đỏ thì bạn tôi đã cạp xong nửa quả. Hóa ra bí đỏ non ăn cũng như dưa. Những
chuyện này, khi quan hệ Việt
Thày Tô Ngọc Cừ dẫn ra phố chụp ảnh cùng
với Trần Tuấn Quảng
Một tối, “trinh sát” của chúng tôi cho biết
là bữa sáng mai, cả trường ăn chè đậu xanh. Rủ nhau đột nhập nhà bếp, bê một
khay đậu xanh bung dừ và múc một chậu đường, mang vào một cái hang sau nhà ăn.
Ăn không hết, vứt lại trong hang rồi về ngủ. Khi chúng tôi về đến nhà ngủ, thấy
dưới ánh đèn đỏ quạch, có bóng người ngồi ở bậc thang trước cửa. Đến gần thì ra
thầy Ninh đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi, mắt vằn đỏ, nhưng chỉ hỏi nhỏ: Đi
đâu về muộn thế! Khuya rồi về ngủ đi! Thì ra nhà bếp phát hiện bị đột nhập,
thông báo các lớp điều tra. Chúng tôi hiểu ngay là thầy biết tất cả, thầy bực
lắm nhưng thầy không mắng, thế mà chúng tôi ân hận mãi.
Những trò chúng tôi làm hóa ra chỉ là vặt
vãnh so với vụ sau: Nhân viên một phòng thí nghiệm của trường Trung học phát
hiện bị đột nhập vào phòng và lấy mất dụng cụ giữ chuẩn gì đó - tôi không nhớ,
nhưng rất giá trị, Trung Quốc chưa làm
được, phải mua từ nước ngoài. Sau đó, nghe kể là họ thông báo cho xin lại, chứ
không dám tổ chức điều tra thủ phạm.
Ngoài những chuyện nghịch ngợm như thế,
thời gian ở đây còn có những vụ học trò đánh nhau, rồi chuyện phe phái “bồ Ta,
bồ Tây”. Tôi cũng không biết tường tận vụ này, nhưng một lần trong khi vừa tan
một buổi họp toàn trường đi về thấy có dao búa gì đó ném từ phía sau lên. May
chả trúng người. Nghe nói các bạn ấy giỏi võ
thuật lắm! Đối kháng là chỉ thấy các “bồ” múa may quay cuồng trong tiếng
suýt xoa, trầm trồ thán phục của người hiếu kỳ!
Mùa hè năm ấy ở Quế Lâm có dịch viêm màng
não. Nghe giải thích thì vi rút bệnh này do một loài chim di cư đem đến. Có một
số học sinh của trường bị mắc bệnh, rồi nghe thông báo có bạn đã chết. Tình
hình lúc đó khá căng thẳng, còn hơn chiến tranh ở trong nước. Hàng ngày chúng
tôi phải uống thuốc phòng bệnh, không được đi lại, xung quanh nhà ở được phun
thuốc…
Tháng 8 năm 1967, chúng tôi chuyển sang một
khu trường mới xây ở cách xa trung tâm thành phố. Khu trường nằm trong một
thung lũng, bao quanh là núi đá lởm chởm. Lúc này cuộc Cách mạng Văn hóa phát
triển cực đỉnh, xung đột liên tiếp xảy ra giữa Hồng Vệ binh và các phe phái…
dẫn đến nhiều cuộc nổ súng xung quanh trường. Khi vào trường mới, chúng tôi rất
hạn chế được ra ngoài, phần vì an ninh, phần vì bên ngoài… chả có gì. Có lúc
chúng tôi cũng ra ngoài trinh sát, đi mấy cây số chỉ thấy núi đá, ngoài mấy cây
sim, cây mua dại thì chả có cái gì cho vào mồm được.
Lúc này chuẩn bị vào mùa đông, mà ở sâu
trong núi đá thì trời rất lạnh. Dân quanh vùng phải mặc đủ thứ quần áo ấm mới
chống chọi được. Lần đầu tiên tôi thấy cái quần bông, tức là quần được trần
bông như áo bông ta mặc. Quân trang năm đó cấp cho chúng tôi mỗi người một cái
áo bông dày, có cổ lông trông rất đẹp. Và mùa đông ở trường mới đến năm đó có
vài ngày tuyết rơi thật sự. Một lớp tuyết mỏng rải đều trên sân trường và tan
ra khi trời nắng lên. Được biết là năm đó đặc biệt rét và lại có tuyết, là hiện
tượng không thường xuyên có ở đây. Chúng tôi được cấp cả than hoa để sưởi.
Thường thì để trong cái chậu lớn đưa vào trong lớp học, phòng ngủ, nhưng mấy
thằng nghịch ngợm chúng tôi đã “sáng tạo” ra một loại mini – loại lò sưởi cá nhân – từ những chiếc lon sắt tây có buộc
dây thép làm tay xách. Khi nhóm lò, chỉ cần đặt viên than nhỏ vào lon sắt, cầm
đầu dây thép quay vài vòng là sưởi được ngay. Lò mini luôn được mang theo người trong những ngày giá rét.


Nhận xét
Đăng nhận xét