Ăn chơi có tổ chức
Dạo công chức Nhà nước “bung ra” làm kinh tế, kế hoạch 2-3-4... bắt đầu có ít tiền giắt đít. Ngoài những lúc tay bút chì, tay thước kẻ, đo đo vẽ vẽ... bọn đàn ông thay bộ đồ bảo hộ lăn lê chữa xe. Thời ấy, những món ăn chơi chưa có nhiều hoặc có mà đếch biết nên khi cầm tiền chỉ biết mang về nhà dâng cho vợ. Đưa vợ mãi cũng nhàm, mấy thằng trong nhóm “chui gầm” bàn nhau tổ chức... đánh sổ số.
![]() |
| Viện sĩ đói ăn |
Trong số
này có thằng đã là cao thủ chơi sổ số vài năm, có thằng chưa chơi nhưng có hẳn
“luận văn” nghiên cứu trong hơn chục năm vài công trình thống kê quy luật kết
quả sổ số với đống tài liệu nhàu nát, dày mấy trăm trang. Xem ra nhóm này có đủ
tiêu chuẩn “vừa hồng vừa chuyên”, chỉ thiếu quyết tâm nữa là xong. Buổi chiều
hôm ấy, sau khi gác búa, cờ lê... và rửa tay, cả bọn há mồm nghe ông “luận văn”
trình bày lý thuyết “theo”, tức là chọn một con số rồi cứ đánh theo liên tục
cho đến khi nó phải... ra. Tất nhiên, phải tính toán sao cho khi con số đó ra
thì vẫn bảo đảm không lỗ, thậm chí còn có lãi tý chút. Sau khi thông hiểu cách
đánh, tổ chức phân công cho mỗi ông (tự nhiên lúc này xưng hô từ thằng lên ông
hết mới lạ chứ) một hướng từ ngoài đánh vào trung tâm, tùy theo vị trí nhà các
ông ấy ở đâu để bảo đảm mua được tất cả các nhóm số đầu.
![]() |
| Mặt đất là vị trí làm việc hiệu quả nhất |
Theo được
vài ngày đầu, không khí vui vẻ lắm. Sáng nào, trong lúc trà lá, vừa nộp sản
phẩm cho ông cầm chịch, vừa kể lể sự khó khăn gian khổ để giành được những tấm
vé số trứ danh mà các hội viên đặt hy vọng rằng hôm nay nhất định nó phải...
về. Nhưng có lẽ chủ đề hấp dẫn nhất vẫn là: Khi trúng sổ số, được một số tiền
to, xử lý thế nào?
- Phải chén
một bữa đã đời đủ cả sơn hào hải vị, có cả gái chầu xung quanh!
- Nhất
định, đầu tiên phải thay con xe đạp khung Sài Gòn bằng cái mi pha xanh ngọc
rồi. Không, phải lên đời hẳn con Yamaha bô vắt kia mới đã!
Cứ thế,
theo dòng suy tưởng miên man mà các nhà tương lai học vạch ra những cảnh ăn
chơi từng nghe thấy, xem thấy và cả tưởng tượng ra nữa.
Nhưng
chuyện hào hứng nhất vẫn là để giữ được khối tài sản kếch sù đó thì làm thế
nào: có nhiều cách, thằng thì gửi ngân hàng, thằng thì đúc ra kim loại quý,
thằng thì mua lấy vài miếng đất... Có của rồi, nhưng để được hưởng trọn đời thì
vẫn là chuyện đáng suy ngẫm. Vẫn những lối suy diễn đầy vẻ lãng mạn ấy, cả bọn
tính đến cách để tự bảo vệ cho bản thân. Nào là, phải xây lô cốt để chống xâm
nhập, đi lại bằng xe chống đạn, thuê vệ sĩ, bảo vệ 24/24,... Nhưng chả lẽ tự
giam mình trong khối sắt thép bê tông ấy cả đời? Khi cần giao tiếp thì thế nào?
Chắc phải làm một lỗ tò vò trên tường, liên hệ qua đó với lớp kính chắn hoặc
mặt nạ phòng độc để tránh lây nhiễm các loại bệnh tật nan y...
![]() |
| Bên những sản phẩm của một thời gian khổ |
Sau gần 1
tháng miệt mài, những chiếc xe được sửa chữa đã trả lại cho khách, nguồn tiền
bồi dưỡng làm thêm không còn nữa, cả bọn lại trở lại với thực tế phũ phàng. Bữa
trưa lật giở những cái cặp lồng đạm bạc, nhớ về một thời vung vinh theo đuổi sổ
số đầy niềm vui sướng hồi hộp.



Nhận xét
Đăng nhận xét