Toi
Sáng trở dậy, nhìn dãy mái nhà nhấp nhô trong đám
sương mù tưởng mắt kém đi vài tuổi. Loanh quanh vài bước chân, cảm thấy cái
khớp chân không được linh hoạt như mọi ngày. Toan cất giọng chúc mừng năm mới,
thấy họng rát quá.
Lạ nhỉ, mới ngày hôm qua, có sao đâu. Mắt lia một
vòng biết ngay em nào chưa có chồng, chưa có con. Đôi chân, mới cách đây mấy
tuần, còn leo trèo tất cả các đỉnh núi ở cao nguyên Boloven chả hề hấn gì. Tối
qua còn gân cổ gào thét hỏi thăm bà cụ điếc đặc sang tuổi 97. Ừ, mới đấy mà có
sao đâu nhỉ?
Cảm thấy có gì đó không ổn, lại vào giường ngả lưng.
Định chỉ một chút thôi, rồi vùng dậy làm các công việc hàng ngày: Rẽ qua giường
bà cụ hỏi thăm mấy câu, làm chai nước tinh khiết về đun ấm nước phục vụ cà phê
cà pháo sáng. Rồi thăm qua cái vườn hoa xinh xinh, mà phần lớn lấy giống từ
Nhật Bản về. Sau cùng, ngồi vào bàn bật cái máy vi tính lên giao tiếp với thế
giới bên ngoài hoặc lang thang đâu đó cho đến trưa về cơm vợ nấu...
Thế mà chả muốn dậy nữa. Lơ mơ một lúc, thoáng nghe
cậu cả hỏi: Bố đâu? Giọng cao vút: Bố mày toi rồi! Bật ngay: Toi đâu mà toi!
Nhưng cái cổ như bị chẹn lại, một cái đầm bằng xi măng đè lên ngực. Đúng là toi
thật rồi!
Ngày xưa các cụ nói cấm có sai: Mỗi năm một tuổi nó
đuổi xuân đi, Cái già sồng sộc nó thì theo sau!
(Nhặt trên facebook ngày 01/01/2017)

Nhận xét
Đăng nhận xét