Chuyện cuối năm chép ra từ ký ức
Chiều
29, mây xám xịt, thoảng lạnh se… Dắt xe vào nhà đã thấy lửa rực hồng một góc
sân, chỗ chễm chệ nồi luộc bánh.
Tắm
táp xong xuôi, hắn ra sân. Đến bên vợ đang ngồi bên nồi luộc bánh, hắn suýt soa
hít hà, mắt dán vào vung nồi nhấp nhổm theo nhịp hơi nước phụt ra. Hắn hẩy vai
vào vợ, bảo: Tý làm cái nhé! Xong, đứng dậy đi sang hàng xóm.
Trời
tối hẳn, hắn trôi lãng đãng sau mấy chén rượu bên ông Cả, thấy sót ruột lắm
rồi. Chả là trưa nay ăn vội bát mì úp để đạp xe về nhà ăn Tết. Ngoài sân, thấy
tối om. Đẩy cửa vào nhà, ánh sáng lờ mờ cũng đủ để hắn nhận ra cái bàn ăn chống
chếnh. Hắn gọi to: Đâu rồi? Bảo bóc bánh mà… Tiếng vợ hắn run rẩy vọng ra từ
trong buồng: Bóc… rồi đây! Trên giường vợ hắn trùm chăn tới cổ, khẽ nhổm dậy
dưới ánh đèn ngủ mờ ảo khi hắn bước vào. Hắn rít lên: Đói bỏ mẹ rồi mà còn nằm
đấy! Rồi quay ngoắt ra ngoài. Lát sau, tiếng dép loẹt quẹt dưới bếp, rồi tiếng
bát đĩa va vào nhau như tiếng bánh sắt tàu điện miết vào đường ray…
(Nhặt trên facebook
ngày 11/02/2021)

Nhận xét
Đăng nhận xét