Hành trình qua các di sản thế giới của Việt Nam
Sau gần hai tháng chuẩn bị, chuyến xuyên Việt lần đầu tiên của tôi được ấn định ngày khởi hành. Sáng ngày 27/12/2011, chúng tôi xuất phát từ Hà Nội có bốn thành viên: hai anh em ông bạn, tôi và ông bạn Việt kiều. 7g30’ từ Trần Hưng Đạo chạy lên cây xăng đổ đầy bình A95, quay về Lò Đúc ăn sáng, sau đó vọt ra Quốc lộ 1A, đi một mạch.

Chuyến Xuyên Việt đầu tiên – lối vào Phong Nha Kẻ Bàng
Qua thị trấn Hà Trung (Thanh Hóa), qua cầu Cừ khoảng 6 km rẽ phải vào Quốc lộ 217 đi 28 km đến thị trấn Vĩnh Lộc theo Quốc lộ 45 một đoạn thì rẽ trái vào Khu di tích Thành nhà Hồ. Đây là điểm thăm quan đầu tiên trong chuyến đi, một di sản văn hóa thế giới mới được công nhận tháng 6/2011. Chúng tôi chạy xe thẳng từ cửa thành phía Nam – cổng Tiền tới cổng phía Bắc – cổng Hậu và bao quát toàn bộ khu vực thành nội. Khu di tích còn hoang sơ, chưa có đầu tư cho du lịch. Sau chừng 30’ ngắm nghía, chụp hình kỷ niệm và tán chuyện với mấy cháu hướng dẫn viên, chúng tôi theo Quốc lộ 45 về Thành phố Thanh Hóa. Từ đây vào Quốc lộ 1A chạy thẳng vào Nghệ An. 12g30’ đi cách thành phố Thanh hóa chừng 20 km, chúng tôi dừng tại một quán ăn rộng rãi ngay ven Quốc lộ. Quán này trông khang trang, sạch sẽ, đông khách đi đường ghé nghỉ ngơi ăn uống. Ở đây có món cá kho khá hấp dẫn. 14g00’ đi tiếp đến Nghệ An. Vào thành phố Vinh, ông bạn đưa chúng tôi vào Khách sạn Green Nghệ An, nơi bạn hay nghỉ mỗi lần vào Nghệ An công tác. Tối đó, chúng tôi đặt bữa ăn trong khách sạn. Tôi chỉ mê món cháo gà, còn các bạn thì ăn cháo lươn. Ăn xong lượn phố một lúc về khách sạn nghỉ ngơi sau hành trình 360 km.
Sáng hôm sau, ăn sáng tại
khách sạn. Tôi làm bát cháo lươn Nghệ An nổi tiếng. 7g30’ chúng tôi
đi Nam Đàn theo nguyện vọng của chú em ông bạn. Thăm quan Khu di tích
nhà Bác tại làng Sen, rồi ra viếng mộ bà Hoàng Thị Loan trên núi Đại Huệ. Các
khu này đều được tôn tạo mới rất quy mô và hoành tráng. Chúng tôi mua và đeo
huy hiệu Bác Hồ lên ve áo mong đi đường được Người phù hộ. Khoảng 10g00’ chúng
tôi lại đi tiếp trên quốc lộ 1A. Đi qua cầu bến Thủy cố gắng tìm biển chỉ đường
vào Tiên Điền ở Nghi Xuân nhưng không thấy nên lỡ dịp ghé thăm Khu lưu niệm
Nguyễn Du. Qua thị trấn Nghèn, rẽ phải vào tỉnh lộ 6, rồi rẽ trái vào Quốc lộ
15 đến Ngã ba Đồng Lộc. Thắp hương tại Nhà bia tưởng niệm TNXP toàn quốc xong,
chúng tôi tiếp tục theo tỉnh lộ 2 ra Hà Tĩnh. Nghỉ ngơi và ăn trưa ở đầu thành
phố Hà Tĩnh, 13g30’ chúng tôi tiếp tục đi trên Quốc lộ 1A. Đoạn qua huyện Kỳ
Anh, ông bạn cảnh báo có đoạn “phố đèn đỏ”, quả đúng vậy: rất nhiều em áo đỏ
vẫy xe chúng tôi. Qua đoạn này một lúc, xe được CSGT “hỏi han” vì đi quá tốc độ
(?). Hai ông ngồi băng ghế sau choàng tỉnh tưởng được dừng xe đi đái. Mọi thủ tục
cũng nhanh chóng hoàn thành, xe lại tiếp tục lên đường. Qua cầu sông Gianh,
chúng tôi rẽ phải vào tỉnh lộ 2B, rồi tỉnh lộ 561 và rẽ phải vào đường Hồ Chí
Minh đông đến Khu du lịch Phong Nha – Kẻ Bàng. Từ trên đường Hồ Chí
Minh đông, chúng tôi đã nhìn thấy dòng chữ “Di sản thiên nhiên thế giới Vườn Quốc
gia Phong Nha Kẻ Bàng” trên đỉnh ngọn núi đá. Vào đến sân Trung tâm Du lịch Văn
hóa và Sinh thái Phong Nha lúc 16g00, trời đã tối nên không đủ thời gian vào
thăm quan động Phong Nha, chúng tôi ghé vào Khách sạn Sài Gòn Phong Nha đặt
phòng nghỉ. Tại đây, chúng tôi đặt làm một bữa đặc sản cá sông Son. Một con cá
trẽm hơn một kg được hấp và nấu cháo làm cho cả đoàn tỉnh táo hẳn lên sau một
ngày làm việc căng thẳng. Bữa tối đó đã sang trọng lại càng sang trọng vì toàn
bộ khách sạn chỉ có 4 khách chúng tôi ngồi trong gian sảnh rộng rãi thoáng mát.
Bốn bề vắng lặng, chúng tôi nghe rõ tiếng sóng vỗ oàm oạp ngoài sông Son, tiếng
chim vỗ cánh ăn đêm, … Đúng là một bữa ăn nhớ đời (dù có hơi nặng tiền một
chút).
Trong Thành cổ Quảng Trị
Sáng ngày thứ
Năm, 29/12/2011, sau khi giải quyết xong bữa sáng tại khách sạn, chúng tôi
xuống thuyền ngược dòng sông Son vào thăm quan động Phong Nha. Cũng chỉ có 4
chúng tôi trên chiếc thuyền du lịch nổ máy phành phạch trên sông mà bình thường
phải chở đủ 15 khách. Phong cảnh buổi sáng mùa đông thật bình yên. Mây mù giăng
ngang các sườn núi. Trên sông tỉnh thoảng có chiếc thuyền nhè nhẹ lướt qua lại.
Cô gái hướng dẫn viên du lịch đưa chúng tôi vào động và nói: hôm nay do nước
dâng cao – mà nguồn nước thì ở bên Lào chảy sang – nên không thể đi thuyền vào
cuối động được. Chúng tôi đi bộ vào động chừng vài trăm mét rồi quay ra. Động
Tiên Sơn (còn gọi là động Khô) đang sửa nên chúng tôi không lên được. Thế là
quay về, hẹn có dịp sẽ quay lại. Khi đang viết những dòng này, Hội Lớp lên kế
hoạch đi Phong Nha, thế là tôi lại đăng ký làm một thành viên tích cực…
10g00 chúng tôi trả phòng khách
sạn đi tiếp đường Hồ Chí Minh vào Quảng Trị. Gần đến Quốc lộ 9, chúng tôi rẽ
vào thăm viếng Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn. Ở đây, chúng tôi
bắt gặp lại những liệt sĩ của Thái Bình (đồng hương ông bạn và tôi), Hà
Nội,… Chừng
30’ sau, chúng tôi lên đường ra Quốc lộ 9 thì rẽ trái đi Đông Hà. Đến Đông Hà,
chúng tôi ghé chợ Đông Hà, người mua đồ Thái Lan, kẻ mua dép tông “gan gà” Lào,
… sau đó tìm chỗ ăn trưa. 13g30’ chúng tôi đi tiếp vào Quảng Trị, ghé thăm đài
tưởng niệm 19 anh hùng của trung đội Mai Quốc Ca đầu cầu Thạch Hãn và thành cổ
Quảng Trị, sau đó chúng tôi tiếp tục vào Huế. Lúc 16g30’ đến Huế, chúng tôi ghé
thăm chùa Thiên Mụ khi trời còn sáng và về nghỉ tại khách sạn Sông Hương
(79-86, Nguyễn Sinh Cung).
Thứ Sáu ngày 30/12/2011,
chúng tôi đi tiếp vào Đà Nẵng. Qua Đà Nẵng chúng đi thẳng đến Khu di tích Thánh
địa Mỹ Sơn ở Quảng Nam. Đây là một trong bẩy Di sản thế giới của
Việt Nam được UNESCO công nhận. Lúc này trời mưa to, chương trình tham
quan khá vất vả, cô gái hướng dẫn viên mua giúp cho chúng tôi mỗi người cái áo
mưa. Mặc cái áo mưa, cử động kém thoải mái nên mất hứng chụp hình, quay video. Phong cảnh cũng ảm đạm, không đi được toàn bộ khu
di tích mặc dù hướng dẫn viên rất chu đáo, nhiệt tình. Ra khỏi Mỹ Sơn, chúng
tôi quay về Hội An. Dọc đường Quốc lộ 1A, chúng tôi ghé một quán ăn nhỏ và gọi
món bê thui cầu Mống. Ăn xong chúng tôi vào phố cổ Hội An, một di sản văn hóa
thế giới nữa của Quảng Nam. Tìm đến khách sạn Công đoàn Hội An, chúng tôi thuê
phòng nghỉ và bắt đầu thăm quan phố cổ. May mà lúc này trời đã tạnh mưa, nhưng
vẫn u ám, nhiều mây. Vẫn những địa danh quen thuộc: chùa Cầu, hội quán Phước
Kiến,… chúng tôi đi rạc cẳng. Rồi lại hỏi han, mua bán, mặc cả,… Tối tìm
ăn bát mì Quảng chính hiệu bên cạnh khách sạn. Ở đây ông bạn cũng kịp tìm chỗ
rửa xe và mua xăng để chuẩn bị chặng đường lên Tây Nguyên ngày mai.
Sáng thứ Bẩy,
ngày 31/12/2011, sau khi ăn sáng xong, chúng tôi quay ra Đà Nẵng, ghé thăm
khu danh thắng Ngũ Hành Sơn. Từ chân núi Non Nước, chúng tôi đi thang máy
lên thẳng
chùa Linh Ứng và vọng Hải đài ngắm cảnh bờ biển Non Nước. Sau khi qua chùa Tam
Thai, chúng tôi đi xuống và tiếp tục ra đường Quốc lộ 14B đến khu vực thị trấn
Thạnh Mỹ (huyện Nam Giang, Quảng Nam) đi tiếp Quốc lộ 14. Qua thị trấn Khâm Đức
huyện Phước Sơn, một huyện miền núi của Quảng Nam, trời vẫn u ám và mưa.
Vượt qua đèo Lò Xo sang đất Kon Tum cũng đến giờ trưa, chúng tôi nghỉ ngơi và
ăn cơm trong một quán ăn dọc đường, tuy tuềnh toàng nhưng cũng đông khách, phải
kê cả bàn ăn ra hiên. Mưa vẫn không ngớt. 14g00’ chúng tôi đi tiếp đến Plei Cần.
Lúc này đã 15g30’, đến giữa thị trấn, nơi có ngã tư mà rẽ phải là ra cửa khẩu
Pờ Y, ngã ba Đông Dương, chúng tôi nghỉ uống nước. Lúc này trời bỗng nắng chói
chang, không gian thoáng đãng, gió thổi rất mạnh từ cao nguyên lên. Từ đây
chúng tôi đi tiếp đến Kon Tum mặc dù biết dọc đường còn có địa danh nổi tiếng
Đắc Tô – Tân Cảnh. Đến Thành phố Kon Tum mới 16g30’, chúng tôi nhận phòng Khách
sạn Đakbla ngay đầu cầu Đakbla, sau đó rủ nhau đi tham quan Thành phố: Nhà thờ
Chính tòa (còn gọi là Nhà thờ gỗ), cầu treo Konklor, nhà Rông…
Nhà thờ Gỗ ở Kon Tum
Tối đến,
chúng tôi tổ chức bữa tất niên (năm dương lịch), vì thế sau khi hỏi kỹ đặc
điểm, địa chỉ của quán ăn, chúng tôi quyết định đi bộ ra quán và kết hợp ngắm
nghía phố phường Kon Tum. Đi qua đến 7 cái ngã ba, ngã tư mới tới quán Bảy Hồng
(số 101, đường Hùng Vương). Đây là quán thịt thú rừng nổi tiếng nhất Kon Tum do
tính bình dân của nó. Quán không lớn, kiểu một nhà ăn tập thể, phục vụ các món
nướng thịt rừng, giá khá rẻ và rất đông khách. Thế là gọi đủ cả: lợn rừng,
nhím, chim gáy… với gần hết một két bia Sài Gòn xanh. Lúc về do căng bụng nên
gọi tắc xi, đi có 1,7 km.
Sáng hôm
sau, ngày đầu năm 2012, nắng vàng rực rỡ từ sáng sớm. Lúc 7g00’ chúng tôi ngồi
sát bờ sông Đakbla uống ly cà phê sau khi đã ăn sáng ở quán phở Hà Nội. Cà phê
đậm đà thơm lừng và còn rất rẻ. Chúng tôi tiếp tục hành trình đến Buôn Ma
Thuột. 9g00’ qua thành phố Plei Cu, chúng tôi ghé thăm Biển Hồ (hồ T’Nưng). Một
hồ nước rộng bằng nửa diện tích hồ Tây nhưng vì ở Tây Nguyên, nguồn nước rất
hiếm nên được gọi là Biển. Nước ở đây trong xanh, trong một không gian sạch sẽ
giữa một khu rừng thông xanh bát ngát. Nơi đây là một công viên tự nhiên của
Thành phố nên rất đông thanh thiếu niên đạp xe đến vui chơi, tụ tập. Nghỉ chừng
30’, chúng tôi tiếp tục đi đến Buôn Ma Thuột. Khi gần đến Thành phố, chúng tôi
nghỉ ngơi ăn trưa tại một quán ven Quốc lộ 14 và đi vào thành phố. Qua ba thành
phố ở Tây Nguyên, tôi thấy đây là khu đô thị có quy hoạch tốt nhất, xứng đáng
là thủ phủ của núi rừng Tây Nguyên. Theo lộ trình, chúng tôi đi thẳng đến Khu
du lịch buôn Đôn, cách trung tâm thành phố chừng 60 km. Tới Khu du lịch buôn
Đôn, chúng tôi vào thăm nhà gỗ cổ buôn Đôn – nhà của vua săn voi Amakong huyền
thoại, được bà chủ nhà, con gái Amakong tiếp chuyện. Sau đó ra thăm cầu treo
ngắm dòng sông Sêrêpôk, ra tận bãi cưỡi voi phục vụ khách du lịch, chụp vài tấm
ảnh kỷ niệm. Thăm thú xong, quay về Buôn Ma Thuột, chúng tôi vòng quanh ngã Sáu
có tượng đài Chiến thắng ở trung tâm thành phố rồi thẳng đến Khách sạn Công
đoàn Ban Mê (số 67, đường Nguyễn Chí Thanh) nhận phòng nghỉ. Tối dự định ăn tại
khách sạn nhưng vì nhiều đám cưới thuê hội trường nhà ăn nên rủ nhau ra quán
ngoài phố. Được giới thiệu, chúng tôi đến quán ăn Quyên Quyên. Đây là một quán
ăn trên đường Nguyễn Chí Thanh, quán lịch sự, trên mức bình dân một chút. Vừa
hết chầu bia chúc mừng năm mới, bất ngờ tôi nhận ra người ngồi đối diện ở bàn
bên cạnh là Anh hùng Phạm Tuân. Ghé tai ông bạn, thế là bạn đứng dậy làm
quen, giới thiệu ồn ào và thế là chạm cốc chúc nhau liên tục, hết ba chai rượu
chuối hột của khách mang sang mời. Anh Phạm Tuân mới ở Đà Lạt về, cùng đi với
vợ và một doanh nhân nổi tiếng. Tan cuộc, chúng tôi nhận được lời cảm ơn cùng
thông báo đã được doanh nhân thanh toán bữa ăn. Sau đó, chúng tôi còn đi mua cà
phê Buôn Ma Thuột về làm quà theo tư vấn của một người bạn là thổ dân Buôn Ma
Thuột, tôi làm luôn 10 kg về làm quà vung vãi.
Gặp gỡ ở Buôn Ma Thuột
Ngày thứ
Hai, 02/01/2012, chúng tôi khởi hành từ 7g00’. Chặng này dự kiến đi hơn
200 km theo Quốc lộ 27 đến Đà Lạt. Hơn 8g00’ chúng tôi đến thị trấn Liên Sơn
lên thăm Biệt điện Bảo Đại tọa lạc trên một ngọn đồi cao. Xe chạy vòng vèo lên
đỉnh đồi là tòa biệt thự kiểu châu Âu. Từ trên vườn xung quanh nhà nhìn ra hồ
Lăk mênh mông. Rất nhiều du khách cả ta, cả tây đi xe máy ghé thăm địa
điểm này. Uống cốc nước, chụp mấy tấm ảnh kỷ niệm rồi lại tiếp tục đi Đà Lạt.
Đoạn đường này qua mấy cái đèo Đăk Nue, đèo Krông Nô, đèo Chuối, đèo Phú Sơn…
Qua hai đoạn đang làm đường, mặt đường toàn đá hộc, xe chỉ đi tốc độ của người
đi bộ, có đoạn mất 30’ mới qua. Khi đến Liên Khương vào đường cao tốc Liên
Khương – Prenn dài gần 20 km chạy không hạn chế tốc độ. Đây là đoạn đường đẹp
nhất Tây Nguyên cả về phong cảnh hai bên đường và chất lượng đường. Đến Thành
phố Đà Lạt vào buổi trưa, ông bạn mời cả đoàn vào một nhà hàng ở trung tâm
Thành phố chiêu đãi nhân ngày sinh nhật. Sau đó chúng tôi về nghỉ tại Khách sạn
Anh Đào (số 50 – 52 khu Hòa Bình), đối diện chợ Đà Lạt, mà trước đó đã đặt qua
điện thoại nên có phòng ngay mặc dù trong thời gian này Đà Lạt đang có Festival
Hoa, khá đông khách du lịch. Chiều chúng tôi đi thăm quan nhà ga Đà Lạt, nhà ga
cổ kính nhất Việt Nam và cả Đông Dương. Sau đó lững thững đi bộ từ
Khách sạn xuống hồ Xuân Hương và đến tận đồi Cù, nơi trưng bày triển lãm hoa
của Festival, rồi lại vào chợ Đà Lạt,… Tối ăn nghỉ tại khách sạn.
Ngày thứ Ba, 03/01/2012 theo
chương trình dự kiến xuống Phan Thiết, nhưng do cả đoàn bắt đầu mệt mỏi, hơn
nữa phàm cái gì nhiều quá (ăn nhiều, ăn mãi một món dù ngon) thì cũng chán, cái
ham mê ban đầu cũng mòn mỏi theo thời gian… nên quyết định về Thành phố Hồ Chí
Minh, kết thúc chuyến đi. Quãng đường dài 295 km từ Đà Lạt về Thành phố Hồ Chí
Minh theo Quốc lộ 20 đến ngã ba Dầu Giây là 230 km, sau đó theo Quốc lộ 1A về
Thành phố.
Khoảng 7g30’ khởi hành, đến
thành phố Bảo Lộc có nghỉ tại một quán trà. Ở đây ngồi uống các
loại trà, ăn bánh quy
và… toi-let miễn phí. Khi đến ngã ba Dầu Giây, rẽ phải vào
Quốc lộ 1A, chúng tôi vào một quán ăn bên đường nghỉ ngơi và ăn trưa. 14g00’
chúng tôi tiếp tục về Thành phố. Đoạn đường này rất đông xe cộ nên di chuyển
rất vất vả, chỉ có độ 60 km mà đi mất hai tiếng rưỡi. Khi vào thành phố, chúng
tôi đi qua hầm vượt sông Sài Gòn mới hoàn thành. Đúng 16g30’ chúng tôi về đến nhà
ông bạn (quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh), rồi chia tay, kết thúc chuyến đi.
Tổng kết chuyến đi kéo
dài 7 ngày và 6 đêm dài 2020,6 km, qua 17 tỉnh, thành phố và thăm quan được 4
(trong đó 1 di sản thiên nhiên và 3 di sản văn hóa) trên 7 di sản thế giới của
Việt Nam. Chi phí cho chuyến đi là trên 15 triệu đồng VN (trong đó tiền xăng là
5,2 triệu). Tính ra bình quân mỗi người tiêu mất gần 4 triệu cho chuyến đi
xuyên Việt (chưa kể tiền vé máy bay từ Thành phố ra Hà Nội).



Nhận xét
Đăng nhận xét