Một vòng Hồ Tây
Buổi chiều, trời đẹp hẳn lên. Không nắng, không mưa, gió lạnh thổi nhè nhẹ. Thời tiết y như Sa Pa, Đà Lạt,… vậy. Thật lý tưởng cho một chuyến vi hành. Tuyến đường đã được định trước: một vòng đường men hồ Tây.
Du ngoạn vòng quanh hồ Tây chỉ là cái cớ để có một cuộc tổng kiểm tra sức khỏe. Nói vậy thôi, chứ mới cách đây chừng một tháng, vẫn đôi chân này – đôi chân gần 60 năm chinh chiến vào Nam ra Bắc, lên rừng xuống biển, thậm chí có cả những khi “lên bờ xuống ruộng” nữa – đã thử sức ở cung đường này rồi và cái chính là phương tiện lựa chọn: xe đạp.
Xuất phát thong
dong, vừa đi vừa trông chừng để tránh lũ xe máy, ô tô,… nên cũng chả thấy sung
sướng gì. Thoát ra khỏi phố phường để bắt đầu vào con đường sát mép hồ mới tĩnh
tâm lại. Từ đây, đầu óc cảm thấy vô cùng thoải mái. Gió lộng từ
mặt hồ lướt qua các rặng liễu rủ thướt tha dọc theo bờ hồ. Phong cảnh nơi đây
không khác những khu du lịch nổi tiếng trên thế giới. Chỉ khi thoang thoảng mùi
thum thủm bốc lên từ các bến nước mới đánh thức ta trở lại với… hồ Tây. Chân
đạp xe, mắt nhìn ra mặt hồ xa xa, cảm giác thật khỏe khoắn, tưởng như mình mới
hai mươi. Bắt đầu là đoạn Tình Yêu, rồi đến Ven Hồ, Trích Sài, Võng Thị,… chả
mấy chốc đã lên đường Lạc Long Quân. Vượt qua cái dốc nhỏ mới bắt đầu thấy hơi
đau ở cái đầu gối. Nhưng do dốc ngắn nên cái đau không lâu, hai chân vẫn đều
đều khoan khoái.
Lúc này chợt nghĩ đến thời kỳ sơ tán ở chợ Bầu (Hiệp Hòa, Bắc Giang). Vẫn cái xe đạp cũ, của “cha truyền con nối”, tôi “tung hoành” khắp nẻo đường Bắc Giang, Bắc Ninh,… Không những thế, thỉnh thoảng lại còn đèo cả ông “bạn vàng” Duy Cường về Hà Nội. Hồi ấy, tôi chỉ gần 47 kg mà phải đèo một thằng tẩm ngót nghét tạ hơi. Không phải là vì nó không biết đi xe đạp. Mà vì tôi không muốn cho nó phá xe của tôi. Thằng này khi đi xe, nó chả để ý gì trên đường cả. Mắt nheo nheo, tay vung lên theo cái mồm luôn luyên thuyên chuyện "trên giời dưới bể". Gặp ổ gà, đống cứt trâu, hòn đá to… nó vẫn phi. Hơn nữa, tôi cũng không muốn bị thằng này nó “tra tấn” bằng những cái "nhếch" mông... thối hoăng, mà vụ này khi phải luôn gồng mình đạp xe hay vãi ra.
![]() |
| Chiếc xe gắn bó những năm học Đại học |
Đi hết chiều dài
con đường Nhật Chiêu, bắt đầu đến Quảng Bá, tôi mới cảm thấy hai bắp chân bắt
đầu đau nhức. Khi xuống con dốc dài, đôi chân có cảm giác như đeo đá, nhất là
khi hết dốc và guồng lại theo tốc độ. Vòng vèo theo con đường bến Nhật Bản rồi
sang Quảng An, tự nhiên cơn đau nhức, ê mỏi biến mất. Chân lại đạp xe bình
thường như chưa từng chạy hết một quãng đường dài như vậy. Thật lạ! Phải công
nhận đoạn đường này đẹp nhất trên con đường ven hồ Tây. Chả thế mà nó còn có
những địa danh nghe rất lãng mạn: bến Hàn Quốc, bến Nhật Bản,… Con đường đi
giữa một bên là hồ rộng bát ngát, bên trong là các hồ sen như đầm Đông, đầm
Trị, ao Thủy Sứ,… Đến mùa sen nở, chắc nơi này sẽ đông đầy những “trai thanh
gái lịch”, không còn chỗ cho mà đạp xe nữa cũng nên.
Hết đoạn Quảng An
đi ven hồ một khúc nữa vào bán đảo có khách sạn Sheraton Hà Nội. Cố vòng thêm
ra phía sau khách sạn – đường ven hồ - rồi bắt đầu leo lên một con dốc dài tới
ngã ba Nghi Tàm (nay là ngã ba Âu Cơ – Xuân Diệu). Đến đây buộc phải xuống dắt
xe vì cũng muốn cho đôi mông nghỉ ngơi một chút. Cái ngã ba này trước kia có
một cái đồn công an và trước cửa thường có mấy bông hoa hướng dương vàng rực.
Nay chả còn dấu tích. Hết con dốc, tôi lại thả dốc đường Yên Phụ rồi nhập vào
phố phường Hà Nội ồn ào chen chúc, như chợt tỉnh sau một cơn mê dài…
Dọc con đường ven
hồ, tôi bắt gặp rất nhiều người đạp xe. Trai có, gái có. Trẻ có mà già cũng
nhiều. Trông họ, người ta có thể nhận ra ngay đó là các “cua rơ” chính hiệu.
Đầu đội mũ bảo hiểm, khoác lên người bộ quần áo bó sát, có nhiều chữ nước
ngoài. Chân đi giầy thể thao đủ các nhãn hiệu “Adidas”, “Nike”, “Reebok”,… Rồi
găng tay, kính mát, bình nước... Và đương nhiên, xe đạp của họ là xe thể thao
các loại.
Có anh bạn khi biết
tôi đi vòng quanh hồ bằng xe đạp… thường thì rất ngạc nhiên. Anh khuyên tôi nên
chọn lấy một cái xe đạp ngoại (có giá 1000 đến 3000 tiền Mỹ) chứ đừng đi xe Tàu
(cỡ 5 triệu trở lại).
Thế mà tôi vẫn đi, mà không phải một lần để biết. Ba lần rồi. Mà chắc sẽ còn đi
nữa, cho đến khi… không đi được nữa thì thôi. Anh ta
còn khẳng định nhiều lần: Không đi được đâu!
Cái xe đạp của tôi
nguyên là xe tôi mua cho con tôi khi cháu vào cấp III. Qua lớp 10, 11 rồi lớp
12 và hàng trăm km đi học thêm nữa, chiếc xe đáng ra đã hết “khấu hao” và phải
về… hưu rồi. Giờ trông nó khó mà phân biệt được với xe đạp của mấy em đồng nát
bao nhiêu.
![]() |
Năm 2016, quyết định nâng cấp phương tiện... |
Thực ra tôi cũng đã
từng đi những chiếc xe đạp thể thao đắt tiền này rồi. Phải công nhận là nó chắc
chắn, nhẹ nhàng, êm ru và cái chính là có bộ số như xe máy để thay đổi tốc
độ. Khi chạy đường bằng
có thể chỉnh để một cái đạp nhẹ nhàng, xe chạy vun vút. Khi lên dốc thì về số
để... khỏi phải cong đít lên. Nhưng tôi vẫn quyết định dùng cái xe đạp cũ của
tôi để “rèn luyện sức khỏe” là chính chứ chẳng cần “khoe mẽ” hoặc chứng tỏ “ta
đây”.
Về đến nhà sau gần
hai tiếng đồng hồ rong ruổi với quãng đường đo trên bản đồ của Google là 19.433
m. Tính vận tốc trung bình đạt 11,105 km/h.



Nhận xét
Đăng nhận xét