Tránh dưa lại gặp bưởi
Trời cao, mây trắng lờ đờ. Nước biển xanh ngắt màu lam lục. Vài gợn sóng nhỏ dập dờn xa tít. Xung quanh lao xao những tiếng mời gọi: Ộp-pa, ộp-pa với Đu-xa-môi-a...
Ngả lưng trên cái nệm sát mép nước, ngắm nhìn trời biển hưởng thụ. Làn gió khẽ thổi hiu hiu, toan nhắm mắt thiu thiu.
Có tiếng vo ve trên mặt, con muỗi to như con ruồi trâu đang chực bổ nhào. Phản xạ tự nhiên, vung tay gạt. Lũ rệp, bọ, dĩn vây xung quanh như nhận được hiệu lệnh, đồng loạt xung phong. Chỉ có vài giây, mấy mục tiêu trên hai cẳng chân bị châm chích dữ dội. Ngứa ngáy nổi lên ran khắp người. Biết không thể chống chọi lại nên nhảy ùm xuống nước.
Biển chiều nay nước rút ra khỏi bờ dốc, thoai thoải mãi xa xa. Nước trong, đi mãi vẫn còn nhìn thấy cát trắng dưới chân. Xoay ngang bơi dọc bờ biển. Cậu trai “cứu hộ” rời khỏi chòi canh, ôm cái phao đi theo. Chừng 20 phút, lượng đủ sức quay lại thì thả chân xuống đáy. Hạ nốt chân kia, chợt nhói buốt cả sống lưng. Không biết dẫm phải cái gì. Rụt nhanh chân rồi nhìn xuống: một mớ những hình cầu mầu đen. Chết cha, dẫm phải cầu gai. Nghe nói chúng có nọc độc. Lội nhanh vào bờ với cái chân đau buốt. Tới bờ cát, đổ ngay cả người xuống và lật bàn chân ra xem. Máu tuôn ra từ vết thương sâu hoắm. Bàn chân lốm đốm những chấm đen như dẫm vào nguyên cái bàn chông. Cậu cứu hộ dìu ngay vào chòi rửa vết thương và sơ cứu, băng bó, rồi gọi báo cho y tế tới thăm khám. Cậu bảo: nếu vắt chanh vào vết thương thì nhanh khỏi nhưng sẽ rất xót. Xót thì xót, còn hơn bị nhiễm độc. Thế nhưng làm gì có chanh...
Tập tễnh về lều mà sau lưng vẫn lao xao tiếng oanh yến của những nàng Seo-yun, Lyudmila xinh đẹp vô tư chơi đùa với sóng.
Đúng là hôm nay giời không có mặt!
(Nhặt trên facebook, 24/6/2023)



Nhận xét
Đăng nhận xét